
Lâu lâu có thèm béng mảng lên cái mạn phía trên đó đâu. Từ ngày chuyển nhà ra Láng, tự nhiên thành ra lạc lõng với văn minh, văn hóa Hà thành; chả café cà pháo cuối tuần hay buổi tối gì cả; cũng chẳng lang thang xem người ta ăn chơi đàn đúm thế nào… suốt ngày hết đi làm, đi học rồi về nhà, rồi chả làm gì, chỉ nằm coi TV, lên mạng… Vô vị nhẩy.
Cuối tuần, tự dưng lại có lý do để đi đú với Y Linh
(cái nì phải cảm ơn anh Trung
). Hai chi em ăn Phở “ngồi xổm”
(theo lời Linh)_ngồi xổm giống như đi ị ngày xưa ý
. Ăn ở đầu ngã tư Hàng Trống. Mình là khách mà người ta đối xử như mình đi xin ý, chả ra làm sao. Nhưng mà vẫn ngon Linh nhỉ, mặc xác họ, miễn là chúng ta no cái bụng nhẩy, có thực mới vực được đạo mà. ![]()
Thế rồi hai chị em rủ nhau đi dạo chợ đêm.Chả định mua cái gì cả, chỉ là đi xem xem người ta tiêu tiền, chơi bời, đàn đúm… tiêu thời gian cho các cuối tuần như thế nào.
Kể ra lâu không đi chợ đêm cũng có cái thú vị. Chợ đêm là nơi tụ tập tất tần tật những thứ linh tinh, lăng xì nhằng
_nếu là ban ngày thì người ta phải đến nơi này để mua cái vòng, nơi kia để mua đôi dép, nơi kìa để mua cái áo, nơi kĩa để mua cái túi….thì ban tối người ta chỉ cần đến chợ đêm là có hết. Từ túi, dép, quần áo, dày dép, vòng vèo đến cả dao đa năng nhé, rùi ô mai, bánh ngọt, xúc xích, hoa quả dầm… đều có hết! Tất nhiên những chỗ nào mà tạm nham, cái gì cũng có thì chả có cái gì là đẹp một cách đặc sắc, là “hàng hiệu”, “hàng độc” được.
Nơi này để dành cho khách “ăn xổi”
. Tức là những người vừa muốn mua nhanh và dùng nhanh (hàng chất lượng vừa phải, dùng trong thời gian vừa phải mà…:D) và những kẻ đi….tán gái. Thú thật chứ chợ đêm là nơi các đôi rủ nhau vào giết thời gian, đổi không khí…cho nó khác với mấy quán café, rạp chiếu phim. Khéo tính thì nó còn kinh tế nữa cơ.
Chả mấy ai mua đồ gì hoành tráng, đất tiền ở chợ đêm cả. Giỏi thì đôi dép 30k hoặc bát hoa 20k rồi ăn chút hoa quả dầm, uống cốc nước mía + 15k gửi xe và mũ nữa (vừa mất xong). Sơ sơ như vậy thì cũng đỡ tốn hơn đi café hoặc coi phim…![]()
Nói vậy thôi, chứ hai chị em cũng không phải là cặp đôi đồng giới duy nhất tại chợ đêm.
Cũng có nhiều người độc thân, nhiều nhóm bạn rủ nhau đi chơi chợ đêm, nhưng nhóm này không nhiều, tập trung chủ yếu vào học sinh cấp 3 và người dân sống gần đó rủ nhau đi dạo trước khi về nhà tắm cái rùi đi ngủ.
Không biết có nên gọi chợ đêm là HN thu nhỏ không nhưng là HN ô hợp thì có.
Đủ loại: văn hóa ẩm thực có (đầy đồ ăn, hoa quả dầm, nước mía, chè, cháo, phở…), thời trang có (quần áo hàng đống, giầy dép thì la liệt), tranh ảnh có… Rồi thì đủ loại người tập trung về đây.
Hai chị em cũng đi coi hàng, xem hàng, đặt lên đặt xuống, hỏi giá trả giá như ai.Mỗi tội không mua gì. Hỏi thì cứ như là dân đi buôn, đi điều tra thị trường ý: “anh ơi cái này do mình tự làm hay đặt?” “Nếu tụi em đến tận cơ sở mua với số lượng lớn thì giá là bao nhiêu?”… Oách thật.
Đi riết, ko mua được gì, ta lại đi ăn Linh nhỉ.
Đi ăn sữa chua. Mỗi chị em 2 cốc (sữa chua ngon lắm Linh nhỉ, hôm nào lần lượt chỉ em mình rủ anh Trung, Quý, Giang đi ăn cùng và … trả tiền bé nhỉ.
! Ngon cứ gọi là cực ngon luôn.
)
Vừa ra khỏi quán sữa chua thì nhận được điện của anh Trung. Phê bình anh Trung chút là lúc gặp không công việc thì ân cần và thân mật, gặp trong công việc là mặt cứ lơ ngơ chả nói với em được câu nào…. Hừm hừm.![]()
Anyway, chị em mình lại có lý do để nhớ mọi người (nhất là anh Trung) vì trong lúc mọi người mỗi người một nơi thì chị em ta lại đàn đúm Linh nhỉ.
Thêm một tối
Thêm một lần đi
Thêm một nét HN
…
níu chân ta.
Pix: Hai chị em mượn chú xích lô chụp ảnh xíu ở chợ Trầm – Nha Trang. Ảnh: Lê Quý,
người beo béo, to to, đeo kính đen, lớ xớ sau lưng là Mr. Hoài.![]()
Tối đó chị em mình mặc “công sơ, văn minh” quá bé nhỉ, chả “giang hồ, ăn chơi” như trong ảnh. ![]()
Nhớ quá…









































Recent Comments