Quiet moments

I try to hold tight

“Vì có những tình yêu trong cuộc đời này không đến lần thứ hai” September 29, 2010

Filed under: Mylittlecorner,poems — Haibara @ 13:03

Từ lúc ta biết nhìn lại và mỉm cười trên những mất mát
là khi ta biết mình bắt đầu sống một cuộc đời vô cảm
dù bên kia nắng ấm biết bao nhiêu…

Không ai mang những nỗi đau ra so sánh trong tình yêu
bởi vết thương nào trong tim người cũng không đáy
có người cần nỗi buồn để soi mình có trẻ dại
nhưng có những nỗi buồn làm bạc tóc con người ta mãi mãi
(như ta đang bạc tóc mỗi ngày…)

Bên kia là nắng ấm…
sao mưa gió còn siết chặt trên vai
khi người trở về với cuộc đời người từng sống
khi người ngồi trong ánh sáng (chứ không phải là bóng tối) mà vẫn thấy mình đơn độc
khi người giang tay ra mà trái tim khép chặt
khi người đau mà không thể khóc…
ta chỉ biết mỉm cười trong nước mắt!
(Lạy trời còn biết phải làm sao?)

Ta muốn đánh đổi với cuộc đời nhưng cuộc đời có cho ta đánh đổi đâu
ta muốn mang người ra khỏi vùng nắng ấm
giữa rét buốt ta đủ yêu thương để người vẫn sống
mà không cần mặt trời qua đây…

Bên kia là nắng ấm
nhưng ta biết trong lòng người chỉ có mưa bay…
(Vì có những tình yêu trong cuộc đời này không đến lần thứ hai!)

P.S: Mà dẫu bên kia ko nắng ấm thì đời đã sẵn những nắng ấm từng ngày, cho bao nhiêu để cảm nhận nhiều bấy nhiêu

"Bên kia là nắng ấm" - N.P.V (Saigon, 13.2.2008)
 

From Nhóc… March 19, 2010

Filed under: Mylittlecorner,poems — Haibara @ 01:33

Hãy để chúng ta đưa nhau về Không phải con đường nào cũng đẹp như một ước mơ hãy để chúng ta đưa nhau về… trong thương nhớ…

Có lẽ không ai muốn nhắc về ngày mai lần nữa có lẽ khoảnh khắc này là thứ còn lại sau tất cả có lẽ nên mỉm cười để cảm ơn một phần duyên nợ có lẽ nên dành cho những cơn mưa tối tìm về trên vòm cây than thở và chúng ta chỉ giữ lại bình yên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về như một thói quen rồi từ mai sẽ từ bỏ… rồi từ mai có thể người sẽ đi về cùng ai đó… rồi từ mai một trong hai chúng ta phải học lại cách bày tỏ… rồi từ mai biết rằng còn quá ít niềm vui được xếp dưới đáy cuộc đời vốn nhiều đau khổ… làm sao mới tìm thấy được nhau trên con đường này?

Hãy xắn tay áo cao lên một chút để chạm vào cái lạnh đêm nay vén tóc cho vành tai mà nghe rét buốt chúng ta cần hôn nhau như lần đầu biết hôn mà vẫn cười khúc khích cho phép mình nhìn thấy cả quãng đời vào một giây phút để dù mai sau có đánh mất vẫn biết cách tìm lại trong giấc mơ!

Hãy để chúng ta đưa nhau về như những ngày xưa trong tim vang tiếng chuông gió mỗi bước chân đều có một giọt sương nhắc nhở mỗi tiếng cười đều có một vì sao cùng rạng rỡ như thiên đường…

Đừng trách gì và cũng đừng ủi an hết con đường này sẽ đến con đường khác biết thế sao chúng ta vẫn muốn dừng mãi nơi con đường đang bước biết thế sao chúng ta vẫn muốn hoán đổi tương lai thành kí ức biết thế sao chúng ta cứ phải tự nhủ mình đừng khóc khi khoé mắt rung lên…

Hãy để chúng ta đưa nhau về trên đường vắng lặng im vì nhìn thấy nhau còn hơn vạn lời nói vì được xác tín niềm tin rằng chúng ta chưa bao giờ nông nổi kể cả khi cần phải đánh đổi một phần đời…

Hãy để chúng ta đưa nhau về dù là tận xa xôi*…

* Hãy chọn con đường dài nhất để bước đi bên cạnh nhau khi chúng ta không thể biết yêu thương kia tan vỡ vào lúc nào!

Hãy để chúng ta đưa nhau về… dù tận xa xôi [Thơ Phong Việt]

http://hpfighting.co.cc/Hay%20de%20chung%20ta%20dua%20nhau%20ve.mp3

http://my.opera.com/ratinrain/blog/show.dml/9017311

 

Đêm Paris… December 14, 2009

Filed under: Mylittlecorner,poems — Haibara @ 22:10

Đêm Paris.
Ba que diêm lần lượt đốt trong đêm
Que thứ nhất: Để nhìn rõ mặt em
Que thứ hai: Để nhìn rõ mắt em
Que thứ ba: Để nhìn rõ môi em
Và sau đó là bóng tối
Để nhớ lại tất cả
Khi ôm em vào lòng….!!!

Theo “Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi” – Đông Hải Anh

Fotoby LeeLee

 

Bởi vì Sài Gòn nhiều nắng phải không em September 17, 2009

Filed under: linhtinh,poems — Haibara @ 14:56

nangsaigon

Bởi Sài Gòn nhiều nắng phải không em
Mà say quá cái nhìn yêu đến thế!
Giọng Sài Gòn bám hoài vào trí nhớ
Nhen ấm bước anh ba sáu phố Hà Thành

Xa em rồi, xa Sài Gòn, mình anh
Những ký ức ăn tiêu rồi cũng hết
Anh mòn vẹt mình em ơi có biết?
Giá hôm chia tay giữ lại được môi em

Nụ hôn ấy sẽ giùm anh cái nắng
Giữ giùm anh ngọn lửa ở cuống tim
Ngọn lửa ấy sẽ giùm anh lúc vắng
Mắt, môi, tai khắp bốn bề em

….

Hoàng Anh Tú

 

Này em August 27, 2009

Filed under: linhtinh,poems — Haibara @ 17:06

hai-shini

Này em, nắng ngày mới lên rồi đó,
sao em còn ngồi quay lưng về mặt trời
để tưởng mình còn ở trong bóng đêm ngày cũ?

Này em, đường nhà anh đến nhà em dài như đường nối tim hai chúng ta,
khi mà mỗi tiếng tim không đập đủ mạnh
để làm rung đến tận đầu bên kia …

Này em, quán cà phê cũ, bến sông cũ, nụ cười cũ, câu chuyện cũ, yêu thương cũ
hãy cất giữ lại cho anh.

Yêu một người mới,
em hãy yêu bằng
yêu thương mới, nói câu chuyện mới để nụ cười mới, trong một quán café mới hay một bến sông mới.

Này em, đừng nhớ đến anh,
vì điều đó sẽ làm em không nhớ được đến ai khác xứng đáng.

Này em, đừng quên nhớ đến anh,
vỉ trong một thời khắc bất ngờ
anh đã dừng chân chuyến đi cuộc đời mình để mở cửa trái tim em.

Này em, không được khóc cho anh,
vì nước mắt là điều ích kỷ hiện diện cuối cùng
và chúng ta đã có nhiều nụ cười hơn nước mắt.

Này em, đừng nghĩ anh là điều tốt đẹp nhất em từng có,
vì em mới chính là điều đó
và những người sau anh sẽ yêu em bằng những tốt đẹp
mà anh không (thể) trao tặng em.

Này em, mùa mưa Sài Gòn sắp đến rồi đó,
anh gói ghém lời hẹn đi cùng nhau trong cơn mưa đầu tiên của mùa
để không bao giờ trao tặng nó cho một ai khác.

Này em, nếu có một khi em muốn viết cho anh
để nói những câu chuyện lằng nhằng không đuôi như anh vẫn thường thích nghe,
thì hãy viết và hãy tin là anh vẫn biết.

Này em, đừng nhặt những vụn vỡ của tình yêu,
vì em sẽ không bao giờ nhặt được hết
và nếu em có nhặt được gần hết
thì em cũng không bao giờ kết dính được những mảnh vỡ.

Này em, đừng sợ đang làm phiền bước chân anh,
vì chúng ta sẽ không ai phiền vì ai cả phải không nào?

Này em, hãy để những người đi qua cuộc đời em
hóa nhỏ bé như hạt cát giữa sa mạc cằn khô ngoài kia,
để những người dừng chân lại được trở thành lớn lao.

Này em, chúng ta không ai đau
phải không!?

allfrominternet
 

Entry for March 24, 2009 – Khi ta mỉm cười và nói… March 24, 2009

Filed under: Mylittlecorner,poems — Haibara @ 12:46

Khi ta mỉm cười và nói – không sao
là riêng mình ta biết đang đau xé lòng chứ không ít

Khi ai đó khuyên ta cố gắng sống đi đừng mỏi mệt
ta chỉ biết lắc đầu – giá như là trẻ con…

Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương
những giọt nước mắt rơi không thành tiếng
những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt
những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết
mãi đến tận cuối đời…

Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời
tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm
xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp
rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm
biết đến bao giờ mới mở ra?

Khi ta mỉm cười và nói- có gì đâu phải xót xa?
là riêng mình ta biết bờ môi đang lem đầy đắng chát

Khi ai đó choàng người ta bằng một cái ôm thật chặt
ta không hề muốn đánh rơi hơi ấm kia chút nào!

Giá như có thể trả lại được con đường mà ta từng bước đi bên cạnh nhau
trả lại những dỗi hờn vào thời gian chờ đợi
trả lại những nghi ngờ vào một câu hỏi
trả lại bàn tay cho bàn tay, bờ vai cho bờ vai và con người cho con người lần đầu tập nói dối
ta có thật lòng yêu?

Cuộc đời giành giật từng ngày nắng và tặng cho ta hết những đêm thâu
thêm giấc ngủ khóa cửa bỏ trái tim tự co ro ngoài hiên vắng
ta đã đi hết mùa đông mà vẫn tin rằng mùa đông chưa bao giờ về đến
lầm lũi như một người nhìn thấy cuối đường là ánh lửa mà cứ lo vụt tắt
ta kiệt sức vì lo toan…

Khi ta mỉm cười và nói- cảm ơn
là riêng mình ta biết không chút nào muốn thế

Khi ai đó bày cho ta cách xóa đi một phần trí nhớ
sao ta không chọn lựa để quên?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một đêm
chẳng phải khoảnh khắc bình minh trong suy nghĩ của ta là đẹp nhất?

Nếu bão tố có thật sự đi qua cuộc đời này chỉ trong một giây phút
chẳng phải những gì ta cần chỉ là được xiết tay nhau?

Khi ta mỉm cười và nói- thật sự rất đau
là riêng mình ta biết ta cần bắt đầu lại…

-NPV-
Hà Nội buồn, oh46 24/3/2009
 

Entry for February 27, 2008 February 27, 2008

Filed under: nhảm,poems — Haibara @ 23:51
Tags: , ,

Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau
Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố...

Attention: Thơ sưu tầm, vẫn còn một đoạn nữa, nhưng chỉ thích đến đây thôi.
Thơ ko liên quan đến tâm trạng của chủ nhân blog này.
Post lên đơn giản vì thích bài thơ.

 

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.