Quiet moments

I try to hold tight

Sài Gòn nắng, và nhớ lắm… January 18, 2010

Filed under: Donghaianh,Mylittlecorner,saigon,stories — Haibara @ 23:35

Đồng Hải Anh

Tôi rời Hà Nội vào thành phố Hồ Chí Minh, biệt phái cho một công trình mới. Trải nghiệm một mùa nắng trên công trường, để học yêu và ghét nắng Sài Gòn rất thật, khác rất nhiều cảm giác chỉ bồng bềnh nóng nắng và mưa rào của vài ngày công tác. Sài Gòn những mảng màu đêm buồn miên man lầm lụi trong những khu chung cư cũ kỹ chật chội ở những quận nghèo xa trung tâm rực rỡ ánh đèn. Và Sài Gòn, vẫn những con người ấy, lại là những nụ cười lấp lánh tin yêu cuộc sống mỗi sáng mai trên công trường. Sài Gòn rất trẻ.
Tin nhắn đến từ một số máy trông lạ lẫm: “Anh có bao bọc được em 2 ngày ở Sài Gòn không?”

– “Ai thế?” Tin gửi lại ngắn gọn: “Hoàng Thục Bình Minh”. Cái tên quá đỗi gần với tôi. Tôi trả lời lạnh lẽo: “Không quen ai tên dài như vậy”. Một ngày nắng không mấy bình an.

- Nói anh nghe sao em bỏ công việc ở Biomin?
- Chẳng vì sao cả. Em bỏ việc, vậy thôi.
- Nghiêm chỉnh chút đi, em có cả một tương lai ở đó. Biomin là một tập đoàn mạnh, tụi nó coi trọng nhân viên, chính sách thì tốt như vậy… Đâu phải ai cũng đạt được một vị trí tiềm năng đến thế? Suy cho cùng Singapore là một đất nước có môi trường làm việc và sinh sống tốt nhất ở khu vực. Vậy mà em nói bỏ là bỏ luôn rồi cứ thế đi về sao?

Em lùa tay vào mái tóc ngắn, tư lự như nói với chính mình:

– Anh à, đồng ý. Nhưng biết giải thích sao nhỉ…  Em không ngại sức ép công việc, tuy thực tế là rất căng thẳng. Ở Singapore, cái gì cũng đẹp, ngăn nắp, cuộc sống tiện nghi đến mức ngay cả mọi thứ  công cộng cũng quá sức tiện nghi. Dường như người ta luôn có ý tạo ra mọi điều kiện để cuộc sống tiện nghi như thế, dễ dàng như thế, chỉ bởi vì cần như vậy để những kẻ như  em, mệt mỏi và buông xuôi sau những giờ làm việc căng thẳng, cứ trôi đi như bong bóng êm đềm là về tới nhà, không nghĩ ngợi gì, không băn khoăn gì hết cả.

Hai năm vừa rồi, em dường như ăn uống quá điều độ, làm việc quá hiệu quả, mọi thứ đều được hoạch định hoàn hảo, nên em không kịp nghĩ một điều gì cho bản thân. Rồi một ngày chợt nhận ra con đường hàng ngày em di làm cây cối cứ dều tăm tắp, làm em nhớ Hà Nội sắp sang tháng 4, thành phố sao mà nhiều lá rụng, những cái thân cây xù xì, to nhỏ, cong thẳng chẳng giống nhau, hoa lá mỗi mùa một kiểu, cuộc sống mỗi ngày đều mới mẻ, sôi động, đến cây cối cũng đầy bất ngờ. Hơi có cảm giác thoảng thốt, em nghĩ: “Thế là đủ, Singapore, những kế hoạch quá đỗi tỉ mỉ và những deadline tiếp nối nhau bất tận. em phải về nhà…và…”

Tôi chặn em bằng một nụ hôn đột ngột. Thương yêu thắt lòng. Ngày em đi, tôi giận em, rồi tự bảo mình: “Chuyện nhỏ”. Chỉ việc quên phắt đi. Là quên. Nhưng hóa ra tôi lại càng giận em hơn, giận đến điên người mỗi khi hôn một cô gái. Em không ở đây, mà không có cái hôn nào tron vẹn nổi. Nỗi nhớ tưởng như mỏng lắm, mà cứ loang như một vệt dầu. Giờ thì em đây. Hiện hữu. Sống động. Trưởng thành hơn biết bao nhiêu. Mà vẫn trong mắt những đốm sáng kỳ lạ, lấp lánh của những tháng năm xa xưa với tình yêu dành cho tôi trong trẻo. Mà vẫn mong manh như một sợi tơ trời xanh biếc, khi em thình lình xuất hiện trước cửa phòng tôi, mắt dâng đầy nước: “Anh, tha lỗi cho em…”

Sài Gòn đang mùa nắng. Lao xao. Tôi yêu thích nhịp sống của Sài Gòn buổi sáng. Có cái gì rất hối hả, rất rộn ràng. Vậy mà cũng rất thong dong. Ai đi đâu vội vã cứ vội vã. Ai đút tay vào túi quần shorts thủng thẳng cuốc bộ trên vỉa hè cũng cứ thủng thẳng. Tôi cuốc bộ. Em đeo một cái balo to đùng và rất nặng, đi nhún nhảy bên cạnh, luyên thuyên như con chim chích bông, haha, chích bông đeo kính mát. Đột ngột em chỉ một quán bên đường: “Cà phê đi anh”. Thế là chui vào quán cà phê. Lý do vô cùng đơn giản, em cần check mail mà cái chỗ ấy lại có một thứ gọi là wi-fi…

Vào quán, em lúi húi lôi trong balo ra cái máy laptop, rồi bỏ đôi dép xỏ ngón ra, dường như chẳng quan tâm đến chuyện mình đang mặc váy, co chân xếp bằng tròn trên ghế. Cả đám phục vụ quay lại nhìn vẻ kỳ kỳ. Quả thật, với dân Sài Gòn, con gái mà thế này thì … kỳ quá!!! Tôi hơi buồn cười, gọi cho cả hai: hai cà phê, một ly kem, và một bánh táo.

Trong quán wi-fi, tôi chán. Tôi ăn hết ly kem và bánh táo. Tôi nhìn quanh. 9h30 phút sáng. Khách khá đông, ai cũng vào ngồi, gọi một ly chi chi đó, thường là cà phê, rồi rút trong túi quần ra một tờ báo, cắm cúi đọc. Tôi tự nhiên cũng muốn đọc báo, kêu thằng nhỏ bán báo vào mua mấy tờ, ngồi đọc trong lúc em check mail. Toàn chuyện buồn kiểu cháy nhà, chộp giựt điện thoại, làm dâu xứ Hàn, cá độ bóng đá, hút chích, lừa đảo… đại khái chừng như vậy thì em ngẩng đầu lên:

- Vé máy bay của em confirm được rồi. Tối nay em ra Hà Nội.
Tôi ngúc ngắc thở dài hơi buồn:
- Ừ vậy. Giờ em xong vụ mail, rồi làm cái gì nhỉ?
Cười toe, em trả lời:
- Đi hiệu sách trước. Rồi ăn trưa. Về ngủ một giấc. Dậy đi hồ bơi.
Tôi lại ngúc ngắc:
- Ừ vậy. Ở Sài Gòn chưa chọn 2 ngày, cứ nhất định phải đi bơi sao?
Em tức khắc đáp lại:
- Em thích.
Rồi nghêng đầu nghĩ nghĩ:
- Ở Sài Gòn, em thích hồ bơi và anh. Về Hà Nội, em sẽ nhớ Sài Gòn có anh và hồ bơi. Nên phải đi bơi chứ!

Cái trò mua sách hóa ra kéo dài đến tận trưa. Và cái trò ăn trưa trong quán có điều hòa mát mẻ với một cô gái nói rất nhiều nên tới tận gần 3 giờ mới kết thúc. Trời kéo mây xanh đen rồi đổ một cơn mua to kinh khủng, chuyện bơi lội đành gác lại. Em cũng mệt, che miệng ngáp, nên tôi đưa em về khách sạn.

Rồi cái trò tự nhiên mưa ầm ầm nên phố xá ngập như sông, tôi đành gác lại chuyện về công trường. Ngoại lệ!!! Không thể về được, mà cũng chẳng muốn về.

Em ngủ nghiêng, tay phải gập lại kê dưới đầu, thở nhè nhẹ, mắt dài, mi cong, đôi môi mím chặt lạnh lùng nhưng cằm nhọn thì đầy vẻ nghịch ngợm. Nằm vậy rất lâu, rồi em mỏi tay, cựa quậy trở mình, mở choàng mắt. Tôi bị bắt quả tang không chịu ngủ trưa mà lại ngồi ngắm em. Đành mỉm cười. Em quàng tay qua cổ tôi. Nụ hôn còn ấm mềm từ giấc ngủ…

Tôi đưa em ra sân bay. Em hôn nhẹ tôi, nhăn mũi: “Cằm anh không cạo, cọ vào má em đau thế”, rồi vẫy vẫy và biến vào bên trong. 2 phút sau, trong máy điện thoại xuất hiện tin nhắn của em:

“Mail nhé. Vì em thích mail. Vì mail em thích…”

“Anh hỏi vì sao em rời Singapore. Có một điều ở Sài Gòn, em đã quá kiêu hãnh mà không nói được với anh. Hai năm trước, lần đầu tiên tham gia workshop của Biomin về xây dựng tổ chức, em phải trả lời một câu hỏi như thế này: Hãy kể và chia sẻ cùng chúng tôi về 3 người có ảnh hưởng đến bạn nhất; và 3 sự kiện làm thay đổi cuộc đời bạn. Trong phần trình bày của em, có anh và những ngày em đã gặp anh. Workshop tương tự mới vừa rồi, em và người chủ trì và em cũng nên ra câu hỏi ấy. Rồi khi trở về nhà, phải mất khá lâu em mới có được một câu trả lời mới cho mình. Những con người và sự kiện thay đổi trong danh sách. Chỉ còn lại anh cùng những ngày rực rỡ đầy hạnh phúc đã xa xôi. Hai năm, chưa có một ngày nào em thôi nghĩ về anh, thôi mong chờ, thôi nhớ. Điều đó buộc em phải sống tích cực, phải nỗ lực hàng ngày để tốt hơn, để được như anh. Anh không chỉ quan trọng với em. Anh khiến em thức sự là em, và thay đổi em. Đó là lý do cuối cùng dể em bỏ lại Singapore. Em cần anh hơn cả”.Sài Gòn vẫn mưa vẫn nắng. Công trường vẫn bề bộn những nụ cười, mỗi ngày một chút đổi thay, một chút mới mẻ của hình hài kiến trúc đang hoàn thiện, đang vươn cao. Tôi học ở đây những điều sống động về niềm hi vọng, về sự trẻ trung của cuộc sống, tôi học cách sống hết mình, nỗ lực không mệt mỏi, không nản lòng trước thất bại, khó khăn. Tôi học hỏi mỗi ngày, mỗi ngày da cháy nắng hơn, mỗi ngày trưởng thành hơn trong công việc. Tôi học để lại yêu em và để càng nhớ em bất tận.

Tôi yêu em từ khi nào nhỉ? Chuyện cũng lâu rồi. Một nhóm dự án thân thiết và quan tâm cho nhau như anh chị em. Tháng nào cũng 20 ngày xa Hà Nội hàng trăm cây số, những ngày tháng gian khó và thân thương. Em làm thức tập ở đây 3 tuần. 21 tuổi, sắp sửa rời những giảng đường ĐH. Nghịch như quỷ sứ, cả dự án coi em như một thằng em trai dễ thương nhưng luôn phải để mắt trồng chừng, kẻo em gây ra những rắc rối vớ vẩn và rồi cả đám lại bị la lối.

Một đêm mùa đông, ngồi thu lu trong căn phòng lạnh giá, xem xong trận MU – Liverpool, em ngáp một cái dõ buồn cười, tạm biệt cả đội: “Aaah, buồn ngủ rồi, tạm biệt các anh, MU đá dở quá, nhớ Hà Nội quá, mình đi xa nhà lâu quá, có ai nhận ra không?”… Mọi người phì cười. Tôi cũng phì cười mà trong lòng lay động vì những câu em hỏi… “có ai nhận ra không?”… Như bắt được ánh mắt tôi dõi theo, em quay lại, đưa mắt nhìn cả phòng, rồi dừng nơi tôi, cười lấp lánh. Để tới tận bây giờ, vẫn còn rất nhớ cảm giác lạ lùng thương yêu tràn ngập tim mình.

Tôi yêu Sài Gòn nắng, Sài Gòn mưa, và những quán vỉa hè, cà phê không phức tạp, chỉ đổ từ trong chai ra cốc, tống đường vào, bỏ vô một vốc đá, ngồi ngắm thiên hạ chạy xe vù vù qua. Nhưng mà tôi yêu cả em. Với cái balo to đại, mặc váy xòe, đi nhún nhảy, nói cười lích chích, kỳ cục lắm và dễ thương lắm!!! Nên khi nhớ em, tôi vào một quán có wi-fi, đọc báo, thấy nói dân số Sài Gòn tới 2020 sẽ lên tới con số 10 triệu, bèn vẩn vơ nghĩ mua miếng đất, xây một khu đỗ xe hơi, khi sau chỉ thu tiền, rồi sáng sáng thong dong đút tay túi quần shorts, đi bộ, xem thiên hạ mướt mồ hôi tìm chỗ đậu xe… phì cười, vẩn vơ quá, tôi đâu cần thong dong như thế… tôi cần em hơn. Ừ, mà tại sao tôi lại vẫn cứ chưa thôi yêu em nhỉ?

Up mấy cái ảnh đi chơi SG- Noel năm trước cùng chị Xuân. Noel năm đó hoàng tráng thật chả bù cho năm rồi thi cử liên miên :( … Đêm 23 đã đi lượn phố phường mí ku Sơn, sáng 24 lại được Sơn đưa đi chụp ảnh thôi rồi. Rồi chiều 24, chị Xuân đến đón đưa đi chơi khắp rùi lại lẩu HQ hoàng tá tràng. Mỗi tội hai chị em phải về sớm vì Noel nhè đúng hôm đón đuốc Olympic. he.

Nhớ saigon quá :(

 

“Ngày tháng trôi theo mùa lá rơi…” July 13, 2009

Filed under: Donghaianh,stories — Haibara @ 16:48

ad96688e94cf554c639aebced6dae51b

Đồng Hải Anh

Lâu lắm rồi mới nghe lại giọng của chú Quốc. Đã quên mất là chú không nói giọng Hà Nội. Nhưng có những chuyện không quên được. Chỉ chìm xuống thôi, rất sâu, rất sâu. Hoàng gặng: “Chú, chú có tin tức gì về đội dự án ngày xưa không, chú update cho cháu, nhớ mọi người quá…”. Chú Quốc bắt đầu kể, cái giọng cố-tình-vô-tư mà thật lộ liễu: “…thế…ừ…à, và cả cái anh gì là phó giám đốc dự án ấy nhỉ…đi Pháp làm việc mấy năm nay rồi, vừa về đấy …anh gì mà chú chả nhớ tên ra…”. Hoàng cười, kéo dài giọng: “anh Duy…”, thế là chú Quốc, được lời như cởi tấm lòng, lộ tẩy luôn cái trò giả vờ của mình: “À, ừ, đúng rồi, Lê Anh Duy (đúng cả họ lẫn tên người ta mà còn…!!!). “Ngày trước cứ suốt ngày đi cùng với Hoàng, thích Hoàng lắm đấy.” Và Hoàng, huỵch toẹt một cách vui vẻ, như thể đó đúng là một chuyện để lôi ra đùa cợt, trả lời: “Cháu cũng thích anh ấy lắm đấy, chú…”: “Thế mà sao hai người lại không phải là của nhau?!.” Chú Quốc chẳng vừa, nửa hỏi nửa than bằng cái giọng ngọt lịm của người Hà Tĩnh. Hoàng bật cười to trước sự lém lỉnh bất ngờ của ông chú 60 tuổi, ngất ngư đùa lại: “Chuyện lằng nhằng lắm, chú!!! Cháu cũng tiếc chết đi…”

Duy à, buổi sáng chú Quốc gọi điện chỉ có thế, mà cũng làm em nhớ anh…nhớ những ngày xưa, những chuyện xưa, tháng ba xưa, hoa xưa. Mùa xuân Hà Nội năm nay ít mưa phùn, nhưng cũng chẳng ngăn được bạch anh trổ lá xanh trong như ngọc và hoa trắng muốt nở bừng một ngày nắng lao xao, gió xuân thổi đầy trong tóc. Năm nào cũng vậy, nhắc …nhớ…mênh mang…

Tháng 3. Duy đóng tất cả các chương trình, tắt máy tính, nhìn áy náy đống giấy tờ bừa bãi trên bàn, nhưng rồi chắt lưỡi, vớ cái di động và bỏ đi. Qua phòng sếp, anh gõ cửa, thò đầu vào, chỉ định chào bye. Một cái đầu tóc ngắn dựng đứng quay lại, mắt nâu nồng ấm, nụ cười nồng ấm. Thấy Duy, mắt nâu sẫm lại. Sếp của Duy tinh quái hỏi: Hai người quen nhau hả? Cái đầu tóc dựng lắc cả quyết: Tôi từng quen một người trông rất giống anh này…Hoàng ơi, Hà Nội nhỏ bé thế này, em lấy đâu ra một người quen trông-rất-giống-anh được nhỉ? Ừ, vẫn biết Hà Nội nhỏ bé thế này, mà vẫn quá bất ngờ khi gặp lại em, ôi chao, tóc sao mà ngắn, lại còn highlight cơ chứ! Cũng chẳng hiểu em có cái đầu hiện đại này từ bao giờ nữa. Duy nhớ những ngày tháng 3, mưa xuân lây rây rắc bụi, phố xá ẩm ướt, lấm lem bùn, em đi ngoài đường, hớn hở, tóc dài bện chặt, dính chi chít những hạt mưa nhỏ tí xíu như bụi bạc ánh lên mờ mờ. Đó là những ngày đã xa rồi, khi Duy cho rằng điều quan trọng nhất là sống vì mình, chưa thể hiểu, bởi chưa từng thực sự trải qua một nỗi đau mất mát nào, chưa từng nghĩ rằng em có thể là điều quan trọng lắm lắm trong đời. Em là một cô bé thật đơn giản. Em chỉ như một bông bạch anh trắng nhỏ thôi, dịu dàng và giản đơn quá, chẳng thể làm đau lòng ta được!

4 năm, Duy đã đi qua nhiều thứ: công việc, du học, sự thăng tiến, tiền bạc, những cuộc tình…Rồi chẳng biết thế quái quỉ nào mà lại gặp em, bất ngờ đến không kịp đề phòng chính mình. Bỗng chao đảo tất cả những niềm tự hào về bản thân, bỗng dằn vặt như đã chẳng thật sự đạt được điều gì, thật sự chẳng có gì, bỗng chợt nhận ra rằng mình đã lưu trong bộ nhớ quá nhiều ánh mắt và nụ cười này, để bỗng thấy mình không nguôi day dứt … ôi những cây cầu treo chơi vơi qua vực sâu sông dài, những ngày Tây Bắc đượm nắng vàng và hanh khô như sa mạc, những chiều Tây Bắc sương khói loang buồn, trời thì xanh, núi thì cao vời, một câu chuyện thương yêu ngắn ngủi bắt đầu và kết thúc ở đây, ngắn ngủi mà sao lưu buồn lâu, sâu đến thế?

- Cappuchino như mọi khi nhé? Anh hỏi

- Vâng.

“Cuộc sống thế nào, anh?” – Anh cười nụ, nhìn lên trần nhà, lại cười, không nói gì, cái răng khểnh dài nghêu, trông nhắng không chịu được khiến Hoàng phì cười, tiện tay cầm cái thìa con gõ vào móng tay anh một cái. Anh cũng phì cười. Cảm giác lạ lùng tan đi. Nói thật, Hoàng thấy mừng vì gặp anh nhẹ nhàng như vậy, không thấy mình phải dè chừng, thận trọng vì những tình cảm “mong manh như sứ” Và Hoàng bảo anh thế: “May quá, em gặp anh thấy dễ chịu, vì có thể nói lép chép mà không fải cẩn thận cái mồm” – “Ừ! Gặp em cũng dễ chịu, em không mặt nặng mày nhẹ, không làm trầm trọng vấn đề. May quá, hả?!?” – Hoàng gật mạnh: “Chuyện có gì mà trầm trọng!!! ” – “Thế còn em, cuộc sống thế nào?” – “Bình thường. Có ích.” – “Thế thôi?” – “Thế thôi. Em cũng mong bình thường thôi, cuộc sống mà có nhiều thứ để kể thì mệt lém.” Anh nheo mắt, giật nhẹ một lọn tóc của Hoàng, cười. Và Hoàng biết anh hiểu đó không chỉ là một câu đùa. Anh à, em có còn là một điều gì đó…lung linh…?

Ngoại ô. Tối mùa xuân mà cũng nhè nhẹ lạnh, trời cứ đầy gió xôn xao. Em khoanh tay, tựa cằm lên xe, tóc ngắn rối tung, tư lự nhìn con đường cao tốc cứ thi thoảng ô tô lại vút qua, ánh đèn xe lướt trên gương mặt em rồi tắt lịm hư ảo. Em nói rất ít từ lúc lên xe ngồi cạnh Duy trên ghế trước. Và mắt cứ như buồn đến xỉu đi. Và Duy, với biết bao kinh nghiệm về phụ nữ, biết mình nên làm gì, mà sao không gom nổi tự tin, không đủ niềm tin vào chính tình cảm của mình, để trong lòng cứ rối bời đến tồi tệ. Đứng cạnh em, mùi nước hoa ngọt và gần lắm, mà mãi tới lúc trước khi cho xe quay về, cũng chỉ dám chạm tay ôm má em một thoáng, để rồi phải cố gắng đến khốn khổ để không ôm chặt em vào lòng. Muốn điên luôn quá, vì những tình cảm yếu lòng và tha thiết làm máu chảy hối hả trong tim. Tiếc một buổi tối đẹp trời đến thế, gần nhau đến thế, dịu hiền đến thế. Tiếc. Tiếc. Tháng 4.

Hoàng xa Hà Nội đã gần 2 tháng. Bận rộn. Tâm trạng không phất lên nổi và trong lòng thấy quá trầm tư. Hôm Hoàng ra sân bay, trời mưa ầm ầm, mát lạnh, một cơn mưa đầu hạ bất ngờ. Trên đường, chợt giật thót ngó thấy một chiếc Pajero 29S – 6580, chỉ khác số xe của một chiếc y hệt vậy có một số thôi. Nhớ chuyện cappucino, và những chuyện Tây Bắc đã xa lắc rồi… Buồn lắm đấy. Vì đã nghĩ: Giờ tốt nhất cho em là đừng bao giờ gặp anh nữa… đừng bao giờ… Duy à, nếu không định gì cả, thì lẽ ra đừng lôi em ra đường, đừng bắt em phải nghĩ. Hoặc ngược lại, chỉ việc nói “anh muốn”… Tại sao mất cả buổi tối vì một chuyện lẽ ra có thể đơn giản khủng khiếp? Em đã muốn hôn anh, muốn lắm. Nhưng tới lúc đi về, anh đã kịp làm em ghét anh kinh khủng. Đến tận bây giờ vẫn ghét quá…Tháng sáu đã qua được hai tuần.

Đêm Paris. Email của em: “Duy ah, neu khong dinh gi ca, thi le ra dung loi em ra duong, dung bat em phai nghi~. Hoac nguoc lai, chi viec noi ANH MUON. Tai sao mat ca buoi toi vi mot chuyen le ra co the don gian khung khiep??? Em da muon hon anh, muon lam. Nhung toi luc di ve, anh da kip lam em ghet anh kinh khung.”

Bực tức quá, đá vào tường, chảy máu chân. Đau. Rồi nhớ mùi trầm nước hoa của em.

Rồi nhớ có một bài thơ…

Đêm Paris.

Ba que diêm lần lượt đốt trong đêm

Que thứ nhất: Để nhìn rõ mặt em

Que thứ hai: Để nhìn rõ mắt em

Que thứ ba: Để nhìn rõ môi em

Và sau đó là bóng tối

Để nhớ lại tất cả

Khi ôm em vào lòng….!!!

Washington D.C tháng 10. Rồi cũng xong với vai trò một người lớn, một nhóm trưởng. Trước ngày về, Hoàng bồi hồi đến mất ngủ, đi rón rén qua phòng, mở hé rèm cửa ngồi nhìn bầu trời tháng 10 rạng dần. Hoàng biết sẽ nhớ D.C, và sẽ nhớ những ngày ở D.C đã nhớ Duy. Sẽ còn lại trong ký ức những hành lang sân bay lê thê với mùi cà phê ấm sực lan toả, lũ bồ câu líu ríu sân ga, cảm giác thú vị khi ngồi metro ấm áp nhìn ra trời chiều lạnh lẽo, lá phong úa vàng run rẩy, một cơn mưa D.C xam xám, sống động tiếng vạt áo mưa loạt xoạt, giọt mưa rơi xuống trán, xuống mũi, xuống tay, xuống má lạnh và buồn, bọn sóc tinh nghịch dạn dĩ chạy nhảy rí ráu trong công viên, những mảng nắng rực rỡ, những mảng lạnh sâu xa, những tượng đài đẹp đẽ kỳ lạ, những ngã tư, những đèn xanh đèn đỏ, những ghế đá bên đường… Sẽ nhớ mùi vị của bánh phô-mai và mứt dâu rừng, của kem chai-tea, của những món ăn mexican. Sẽ nhớ một ngày, bầu trời cao vút xanh thẳm, và Hoàng, tức tối, chơi vơi sau hàng đêm mất ngủ, lọ mọ 5h sáng ra phố mua thẻ internet để gửi một cái mail cho anh (hix, bàn phím gì mà dít quá, gõ kỳ cạch mới được mấy dòng phát tức chết!) rồi tự bảo mình: Chuyện này tống vào X-File thôi, rồi vứt chìa khoá xuống biển sâu, kệ…kệ…kệ… Vậy az mà rồi sẽ cứ nhớ có một đứa nằm trong chăn ấm, nhớ anh đến chìm nghỉm khi ngó qua cửa kính ngắm bình mình nhợt nhạt lên trên vòm cổng khách sạn Hyatt, và nghĩ về những buổi sáng ở dự án cả bao năm trước: Văn phòng bề bộn giấy má, những tách nước trà lấy từ phòng bảo vệ, những bóng người chạy qua chạy lại, nắng hanh khô, trời cao, núi xanh, gió thổi, khoảng sân dự án vắng người, những tiếng cười vọng lại. Rất nhớ những ngày ấy. Rất yêu… Tiếng chuông điện thoại cắt ngang dòng suy tưởng lan man của Hoàng, thật kỳ lạ vào một giờ quá sớm thế này: “Chị có điện thoại đường dài.” … một khoảng lạo xạo thờ ơ… rồi tiếng Duy rất gần bên ngực: “Ngày kia về tới sân bay, anh đón em nhé!” … và giọng Hoàng lạc đi ở một cung bậc rất xa xôi: “Không được đâu, em đi với 2 đứa nữa.” – “Có gì mà không được, chỉ việc quẳng vali vào cốp rồi túm cổ em quẳng lên xe là đi thôi, vô cùng đơn giản.” … rồi anh bổ sung: “Anh muốn thế!”…. Hoàng lặng đi, rất im, rất lâu, không biết nói gì, không thể nói gì…!!!

 

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.