Quiet moments

I try to hold tight

Bảy nụ hôn dài December 17, 2010

Filed under: Khietlam,stories — Haibara @ 13:04

KHIẾT LAM

Lam nhận được thư Khương một sáng mùa thu trong vắt. Hòm thư trước cửa còn lấm tấm những hạt sương từ đêm trước, tiếng chìa khoá tra vào ổ bật tanh tách như tiếng reo vui của lá và gió. Lam mỉm cười, vào mùa thu, ngay cả những vật dường như vô tri nhất cũng trở nên dịu dàng đến lạ.
Thư Khương viết ngắn. Anh nói vừa tìm được công việc mới, dặn dò Lam nhớ ăn ngủ đúng giờ. Cuối thư, như thường lệ, là bảy ngôi sao vẽ tay nguệch ngoạc. Lam thấy có vị ngọt phảng phất ở khóe môi. Bảy ngôi sao là bảy nụ hôn của Khương gửi đến cô. Lam thích số “7″, Khương biết như thế. Và từ khi họ không còn được chở nhau qua những con phố dài để vùi mặt vào tóc nhau, lấy trộm từ gió một cái hôn hiền lành thì những ngôi sao ấy bắt đầu thay Khương mang đến vị ngọt trên môi Lam.
Đó là lá thư cuối cùng của Khương.
Anh mất hai ngày sau đó, với lí do cũng bình thường như lí do cho muôn ngàn cái chết khác: tai nạn giao thông.
Đó là lúc mùa thu đang vào độ đẹp nhất.
Mọi người muốn giấu Lam, nhưng giấu làm sao được.Che giấu cái chết có vẻ khó khăn hơn sư sống. Lam dễ dàng nhận ra sự thiếu vắng của Khương, cho dù đôi lúc cô dường như quên mất sự có mặt của anh.
Lam bay về vừa kịp ngày đưa anh ra nghĩa trang. Không có nước mắt. Không có sự cứng rắn gượng gạo. Chỉ có Lam-không-Khương, nghĩa là không có bảy nụ hôn dài mang ánh sáng của sao trời, không có những ngày trời âm u Lam nằm tựa đầu lên vai Khương lắng nghe tiếng nhịp tim anh rất gần, không có mái tóc phảng phất mùi bụi đường, không có những giấc ngủ vùi trong căn phòng thiếu ánh sáng thừa tình yêu.
Trong một chừng mực nào đó, người ta nhận thấy Lam-không-Khương đồng nghĩa với Lam-không-Lam.

Lam không quay lại bên kia nữa. Dù ở bên kia, mùa thu đang rất đẹp. Bạn bè không ai nghe Lam nhắc đến Khương nữa. Thậm chí không có cả những câu tình cờ buột miệng đơn thuần mang tính chất sự kiện như “Hôm trước Lam gặp mẹ Khương ngoài cửa hàng”. Họ nghĩ Lam không muốn chạm đến vết thương tươi rói, nên cũng thôi không nhắc về Khương mỗi khi có Lam ở đó.
Lam xin được công việc dạy vẽ ở một trường trung học. Cô sống lặng lẽ và bình thản. Rồi thời gian cũng dần qua. Và những người bạn, những người từng biết Khương, cũng đến lúc họ không nhắc về Khương nữa, dù có hay không có Lam ở đó. Lãng quên cái chết lại dễ dàng hơn là sự sống.
Khi Khương mất đi, nhiều thứ tản mát và nhạt nhòa theo. Đó là hệ quả không tránh được của sự mất mát. Chỉ riêng có một điều được thêm vào. Một thứ duy nhất vì sự mất mát của Khương mà xuất hiện. Thứ đó mang hình dáng của một hộp thư xinh xắn làm bằng gỗ sơn xanh nằm lặng lẽ cạnh mộ anh. Hộp thư ấy vẫn thường xuyên nhận được bảy nụ hôn có hình ngôi sao vẽ nguệch ngoạ
c. Lá thư đầu tiên trong hộp và bảy nụ hôn đầu tiên là của người con trai đang nằm hiền lành cạnh nó. Những lá thư và nụ hôn tiếp theo được người con gái mang đến vào mỗi sáng thứ bảy.

I.
Đôi lúc em tự hỏi cái chết có mùi vị như thế nào. Nó có giống như hương vị của mùa thu không anh. Em hi vọng nó sẽ dịu dàng và ngọt ngào như thế, để những khi em đi qua mùa thu, em biết em và anh có cùng một cảm giác.

II.
Đêm qua em mơ thấy anh. Anh mỉm cười với em. Và chúng mình hôn nhau. Bảy nụ hôn dài anh ạ. Anh rất gần em. Gần đến mức em tưởng chỉ cần mở mắt ra chạm tay một cái là giữ được anh ngay. Nhưng em biết có khóc bảy lần cũng không đổi được bảy nụ hôn bằng ánh sao anh tặng em, nên em đã mỉm cười với anh trong giấc mơ.
III.
Hôm qua em được tặng một cái ly uống nước màu ngọc bích. Anh vẫn biết em hay pha trà sữa uống vào những ngày trời nắng nhẹ mà. Em thích cảm giác cầm ly trà trên tay, ngẩn ngơ nhìn từng làn khói như mùa thu toả nắng. Em hay nghĩ, không biết anh có phải là gió không? Anh có phải là khói không? Vì từ khi không có anh, em bỗng yêu những thứ đó lạ lùng, như là em-yêu-anh. Như là em-yêu-anh.
IV.
Hôm nay lúc đang đi bộ xuyên qua đám đông để đến trạm xe, em tình cờ trông thấy ánh mắt anh trên gương mặt một người khác. Em đã không hớt hải chạy theo, em đã không sững người hóa đá. Em chỉ nghĩ, chắc là anh biết em nhớ anh quá, nên đã nhờ một ai đó thay anh cho em một chút tình yêu của anh. Em đã bước đến gặp người thanh niên ấy, mỉm cười “Anh có ánh mắt giống như người yêu tôi”. Người thanh niên hơi ngỡ ngàng một chút, nhưng rồi anh ta đã cười với em anh à. Câu đầu tiên anh ta nói với em là “Đường ở đây nhiều bụi lắm, cô cẩn thận nhé, hình như có một vài hạt vừa bay vào mắt cô”.

V.
Em vừa vẽ xong một bức tranh. Em đặt tên nó là “bảy nụ hôn dài”. Em đã để nó vào hộp thư của chúng mình rồi, nên anh sẽ thấy nó ngay thôi. Em vẽ chúng mình hôn nhau dưới bầu trời sao. Có tất cả bảy ngôi sao. Em vẽ đi vẽ lại mãi mà không vẽ được gương mặt của anh. Em đã khóc vì bất lực. Em sợ em quên anh. Em sợ đến một ngày nào đó ngay cả trong mơ em cũng không được nhìn rõ mặt anh. Cuối cùng, em nhận ra em đã quen nhìn anh bằng tim. Nếu anh thấy không giống, không phải vì không-phải-anh, chỉ là vì anh-trong-tim-em.
VI.
Thì ra anh chàng hôm nọ ở gần nơi này anh ạ… Em thường chờ cùng trạm xe với anh ta mỗi lần đến gặp anh. Hôm nay anh ta nói với em “Hình như lâu lắm rồi cô không tiếp xúc với con người”. Không hiểu sao tự nhiên em bật cười. Em vẫn gặp anh thường xuyên đó thôi. Việc anh rời khỏi thế giới này làm sao ngăn được việc anh là một con người vẹn nguyên nhất. Anh vẫn là Khương-của-em, vẫn là Khương thích khuấy cà phê cho em khi chúng mình ngồi bên vệ đường, vẫn là Khương trầm tĩnh đưa lưng che cho em khỏi ướt khi chúng mình đứng tránh mưa. Có những điều em hiểu, và anh chàng kia không hiểu. Có những điều mà từ khi yêu một người như anh, em tự nhiên được biết.
VII.
Đôi lúc em tự hỏi sao em không giống những người con gái khác khi mất đi người yêu. Sao em không khóc một lần cho chết lặng đi, để rồi tái sinh và thản nhiên yêu thương một ai đó khác. Sao em không nhìn cuộc sống bằng ánh mắt u ám , vì sự u ám một ngày nào đó cũng nhạt nhòa dần. Em chỉ đơn giản là yêu thương anh. Em chỉ đơn giản là cảm thấy cuộc sống của em vì anh mà dịu dàng buồn bã như mùa thu. Vì không oán hận, vì không đau đớn, mà tình yêu không thể phai nhạt.


Hộp thư đầy rồi anh à. Em lấy thư xếp thành thuyền thả trên dòng sông ở cạnh đây. Tuần sau em sẽ lại bắt đầu viết những lá thư mới. Hôm nay khi đứng ở bờ sông nhìn từng chiếc thuyền giấy dần dần trôi ra xa khỏi tầm tay em, nước mắt em rơi xuống hòa tan vào muôn ngàn giọt nước phía dưới. Em tự hỏi có phải ngàn ngàn triệu triệu năm trước, những dòng sông đều bắt đầu từ nước mắt của từng cô gái nhỏ xếp thuyền bằng những lá thư mang ánh sáng của bảy nụ hôn dài.

Có phải những dòng sông bắt đầu bằng nước mắt đều chở theo bảy nụ hôn dài qua biên độ vô cùng của thời gian…

 

Thèm có người nói chuyện… December 16, 2010

Filed under: Mylittlecorner,nhảm — Haibara @ 23:20

Mình thích nói chuyện, nói chung là buôn chuyện, tám chuyện linh tinh!

1. Mình thích ngồi cạnh bạn nghe bạn kể những chuyện nhỏ của bạn; kể về những lúc bạn giận người yêu của bạn, khi hai bạn tranh cãi; kể về những vấn đề nhỏ nhỏ của bạn và bạn bạn; những câu chuyện đời thường đang diễn ra xung quanh bạn.

Mình thích nghe luyên thuyên, líu lô với mình về một điều gì đó bạn vừa phát hiện ra, về những cô gái xinh xắn ăn mặc hớ hênh, séc si mà bạn vô tình bắt gặp trên đường.

Mình thích nghe bạn nói xấu người yêu bạn; nghe bạn chê bạn ấy/nhỏ ấy vụng lắm, đoảng lắm, chẳng biết gì cả, chẳng biết thu vén gì cả, chẳng biết chăm lo cho gia đình gì cả… nhưng bạn vẫn yêu người ấy lắm – đơn giản vì bạn yêu họ, họ cũng rất yêu bạn. Yêu thì đâu cần nhiều lý do chỉ đến khi muốn chia tay người ta mới nghĩ ra hàng đống lý do vớ vẩn.

2. Tớ thích đang ngồi nghĩ vu vơ, xem Jack and Cody thì nhận được tin nhắn của bạn. Thế là hai đứa vù thẳng ra đường lang thang ăn mực nướng và uống bia. Dạo này Hà Nội lạnh rồi, tớ lại lên cơn thèm bia mực quá. Thèm chạm cốc đánh cách và cười rúc rích quá. Mà nghĩ đến bia mực là tớ là lên cơn thèm đủ thứ linh tinh rồi bạn à. Thèm nem chua nướng quá, thèm cả ngô luộc nữa, rồi cá bò, rồi trà nóng nữa chứ. Chứ nh chị béo ghê, lâu không gặp không biết chị có còn béo và nhớ mình không nữa. Rồi thèm cả tí tách cắn hướng dương đen hết cả môi và phồng mồm cạy răng ăn hạt dẻ nướng nữa :-s…

3. Nói chung tớ thích nói ba chuyện tầm phào, nhỏ nhỏ thôi; mấy chuyện gần gần và xung quanh chúng mình ấy.

Mấy chuyện chả ảnh hưởng đến hạnh phúc của ai và chỉ vụn vặn, tủn mủn và li ti của mấy đứa dở hơi tụi mình.

Tớ chả quan tâm đến việc vàng, đô la, lãi suất đang cao ngất ngưởng; tớ cũng chả cần biết người ta đang ĐH Đảng ntn, nhân sự thay đổi ra sao; tớ cũng có cần biết ngày mai ai làm Thủ tướng, ai làm Tổng Bí thư nữa; rồi cả giá than, giá điện, giá thép, hàng hóa tiêu dùng đang rục rịch tăng giá cuối năm nữa…

Tớ chỉ quan tâm bố mẹ tớ khỏe không, bố tớ có bị nhức chân khi trời lạnh, mẹ tớ có bị ho khi bất cẩn quên không giữ ấm cái cổ không… em gái tớ ở nhà thế nào, có nhớ tớ nhiều không, có hạnh phúc với người yêu của nó không, có nghe lời tớ không…; bạn tớ có vui không thôi.

Tớ thích buôn chuyện quá. Tớ thích nói mấy thứ thật vô tư, chả phải suy nghĩ gì.

Tớ muốn đi chùa nữa

Cuối tuần này tớ phải đi chùa thắp hương thôi.

(pix: DL, dec., 2010)

 

 
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.